Category: Tranh Thơ

CHIỀU ĐƠN CÔI

Lòng ta một cõi hoang liêu Cuối trời mây xám nghe chiều đơn côi. Người đi bóng nhạt lưng đồi Ta về thấm lạnh bồi hồi nỗi riêng. Vầng trăng cũ bóng chiều nghiêng Hồn thơ trong giấc cô miên phương này Trách người là tự lưu đày Thương cho lắm cũng tháng ngày buồn […]

ÁO XANH

       Lên mù sương xuống mù sương Bước ra bờ cỏ trăm đường thương yêu.      Tuổi thơ em có buồn nhiều Thì xin chớ để bóng chiều bay qua.      Biển dâu chợt tỉnh giang hà Còn trơ nguyên mộng sau tà áo xanh             […]

ANH THƯ NƯỚC VIỆT

     Bên người hào kiệt có CÔ GIANG Vận nước tơ duyên gẫy giữa đàng  Nghĩa lớn chàng xông pha trước giặc Tình riêng thiếp phải liệu chu toàn. Nghiệt oan Yên Bái đền ân nước. Duyên nợ Đền Hùng huyết lệ tràn!. ” Vạn Tuế Việt Nam ” hồn bất khuất Ngàn sau […]

ANH VIẾT TÊN EM

    Anh viết tên em trên cát Sóng biển muôn đời xóa đi. Viết tên em trong lời hát Lời nào cho buổi phân ly. Anh viết lời thương trên lá Xuân sang tươi mầu lá non. Qua mưa đông, vàng nắng hạ, Tình si dại mãi như còn. Gọi tên em bên dòng […]

CÔ LÁI ĐÒ

  Hàng ngày cô lái ở ven sông Thả chiếc thuyền nan đến cuối dòng. Đưa chị làng xa phiên chợ nhóm Đón em trò nhỏ lớp trường mong. Nhặt khoan đẩy nhịp, chèo khua nước Trầm bổng hò vui, má ửng hồng Từ độ bỏ thuyền sang bến khác Để buồn bao khách ngóng […]