• Thơ

    LANG-BIANG ĐÓN BƯỚC EM VỀ

      Hàng cây đọng bóng lưng chiều Sương mờ ĐÀ LẠT gợi nhiều nhớ thương. Từ em xa cách hà phương Thông ngàn vi vút sầu vương bao ngày. Qua đèo PREEN thoáng như say HỒ  XUÂN HƯƠNG lạnh trời mây giăng sầu. VƯỜN BÁCH THÚ đã bao lâu PONGOUR thác bạc trắng mầu thời gian? Cà phê THỦY TẠ sương ngàn PHỞ TÙNG buổi ấy vội…

  • Thơ

    HOANG MẠC MÊNH MÔNG

    Cánh đồng trắng xoá Trải dài đến cuối chân mây. Đồi núi nhấp nhô xa Gió hú qua cành cây trơ trụi Chỉ còn cái lạnh kinh hồn Lạnh phủ xuống từ trời, Lạnh dâng lên từ đất. Mặt đất bây giờ là trùng trùng tuyết trắng. Mênh mông, mênh mông… Một vệt đen di động trên tuyết Là bầy…

  • Thơ

    ĐOÀN QUÂN ĐI

      Mùa Thu đã hoe vàng theo sợi nắng Hoa cúc nở thờ ơ triền suối vắng Mắt ai hoài xao động bóng quân di Chiến địa hoang tàn ghi dấu phân ly. Đường hành quân sục sôi miền nắng cháy Ta biết em ngóng cho tin chua lai Đồng đội còn bên chiến lũy hào sâu Nên đôi ta…

  • Thơ

    ÂN TỪ PHỤ

      Tình nghĩa cha như núi Thái Sơn, Bao năm gian khổ vẫn không sờn. Công Cha nghĩa Mẹ đền sao vẹn Từ phụ thâm tình cao tựa non. Được Cha cưng chìu khi ấu thơ, Cưỡi trên lưng Cha vui hàng giờ. Tiếng cười con trẻ theo ngày tháng, Dư âm còn mãi đến bây giờ. Ngày con đến…

  • Thơ

    CÂY RAU MÁ

      Cây rau má sẵn bên sân nhà Không phải kiếm tìm đâu quá xa Hoa trổ nhẹ nhàng hồng kẻ lá Quả cong bầu bĩnh đen hạt na. Rau khiêm cung mọc lan nơi ấm Nguoi hái thu dùng chọn lá hoa Làm thuốc, nấu canh xây giải nhiệt Chữa lành thấp khớp tiếng gần xa. UYÊN THUÝ LÂM…