• Thơ

    Khúc Ly Ca

    Em gái, giờ thì em lặng yên, Ngoài kia nắng đã tắt bên thềm. Người ở lại ngập tràn đau đớn, Một phút này thôi, rồi mất em! Trong cơn đau, mê gọi tên con, Mắt em tha thiết dáng hao mòn. Chơi vơi trong hình sương bóng khói, Thương nghìn trùng gửi lại đời con. Nát lòng chấp nhận…

  • Thơ

    THƯƠNG NGƯỜI CỐ LÝ

      Gió lùa cành biếc gợn lòng ta Người có còn không nét mặn mà? Ước cũ đường mơ sương trắng phủ Thề xưa lối mộng sắc vàng pha. Ghi lòng chia biệt mầu ly cách Tạc dạ đoàn viên lệ hải hà Giữ trọn thâm ân thương cố lý Ngày về nguyện đáp nợ tình xa UYÊN THUÝ LÂM

  • Thơ

    Không

    Tạ từ một cuộc bể dâu, Đi về chân đất áo nâu ẩn mình. Nửa đời lưu lạc trọng khinh, Hoàng hôn đầu núi, cá kình biển đông. Tàn phai rơi rụng tiếng không, Tâm là hạt bụi bềnh bồng ánh trăng. Tạo Ân

  • Thơ

    Chàng thơ si dại

    Đầu thu có gã nhặt thơ Đem về kết chuỗi ngủ quên ven đồi Tỉnh ra thơ đã đi rồi Chàng về si dại lại ngồi nhặt thơ.                                                  Tạo Ân

  • Thơ

    Bướm Vàng

    Bướm vàng bay lạc lên đồi nguyệt Vấp bước tử sinh để lụy ai Hoa trắng rơi rơi trong nắng trắng Tóc mai sợi bạc một đêm dài. Tạo Ân (thương tiếc anh Nguyễn Hoàng Điệp)

  • Thơ

    ÂN TỪ PHỤ

    NGƯỜI KHUẤT BÓNG ĐÃ TRÒN HAI NĂM NHỚ VỀ CHA KÍNH THƯƠNG CỦA CHÚNG CON. 13 Tháng 9 Năm 2018 Tình nghĩa cha như núi Thái Sơn, Bao năm gian khổ vẫn không sờn. Công Cha nghĩa Mẹ đền sao vẹn Từ phụ thâm tình cao tựa non. Đùa nghịch bên Cha khi ấu thơ, Cưỡi trên lưng Cha vui…