TIẾNG ĐÀN XƯA & GÃ ÔM ĐÀN
TIẾNG ĐÀN XƯA Em nhớ trong mơ có tiếng đàn Bên người năm ấy lúc xuân sang. So dây đàn dạo câu tương ngộ Nắng phím loan ngân điệu đá vàng. Lắng khúc Phượng Cầu vang thánh thót Đợi chàng Tư Mã bước thênh thang. Trăm năm hoài vọng mùa trăng cũ XUÂN đến rồi đi mộng úa tàn. UYÊN…
THƠ XƯỚNG – HOẠ: TỰTẠI – ĐƯỜI ƯƠI THI SĨ – CAO BÁ QUÁT
TỰ TẠI Thong dong nhiều lúc tưởng mình ngông. Không đến , không đi , chẳng muốn vòng. Vài khúc nhạc hay , quên hết nốt. Mấy vần thơ tuyệt , luật chưa thông. Ngẫm đời nhật nguyệt , dư ngày tháng. Luận kiếp nhân sinh , một tấm lòng. Lắm kẻ xầm xì : ” Sao ngốc vậy…
THƯƠNG NGƯỜI CỐ LÝ
Gió lùa cành biếc gợn lòng ta Người có còn không nét mặn mà? Ước cũ đường mơ sương trắng phủ Thề xưa lối mộng sắc vàng pha. Ghi lòng chia biệt mầu ly cách Tạc dạ đoàn viên lệ hải hà Giữ trọn thâm ân thương cố lý Ngày về nguyện đáp nợ tình xa UYÊN THUÝ LÂM
Mẹ Là
Không
Tạ từ một cuộc bể dâu, Đi về chân đất áo nâu ẩn mình. Nửa đời lưu lạc trọng khinh, Hoàng hôn đầu núi, cá kình biển đông. Tàn phai rơi rụng tiếng không, Tâm là hạt bụi bềnh bồng ánh trăng. Tạo Ân
Chàng thơ si dại
Đầu thu có gã nhặt thơ Đem về kết chuỗi ngủ quên ven đồi Tỉnh ra thơ đã đi rồi Chàng về si dại lại ngồi nhặt thơ. Tạo Ân





