TRĂM NĂM NHỚ
Rồi mai này anh quay về chốn cũ, Để tìm em dù tóc đã phai màu. Em còn đó ven tường xưa liễu rũ Hay biệt ngàn xa khuất bóng đời nhau. Anh hãy đến bên chân cầu sóng vỗ Nhìn lục bình trên sông nước phù sa. Anh sẽ gặp dáng quen thời tuổi nhỏ, Trong sân trường…
PHONG CẢNH VŨNG TÀU
Hotel LÊ DIỆP nhìn qua sân Bàng bạc phố đêm đẹp vạn lần Râm mát dừa soi nghiêng BÃI TRƯỚC Chập chùng mây cuốn phía THÙY VÂN. BÃI DÂU chiều xuống tàu ra biển BẾN ĐÁ nắng lên ghe chuyển vần DINH THƯỢNG trăm năm soi tuế nghuyệt Bên đời dâu bể sóng triều dâng. UYEN THUY LAM…
TIẾNG ĐÀN XƯA
Em nhớ trong mơ có tiếng đàn Bên người năm ấy lúc xuân sang. So dây đàn dạo câu tương ngộ Nắn phím loan ngân điệu đá vàng. Lắng khúc Phượng-Cầu vang thánh thót Đợi chàng Tư-Mã bước thênh thang. Trăm năm hoài vọng mùa trăng cũ Xuân đến rồi đi mộng chẳng tàn UYEN THUY LAM
MẤY DÒNG DƯ ÂM
Tai nghe từng nốt xuân hồng, Buông lơi phiếm bạc ngược dòng âm thanh. ĐÔ bình quyện khói mong manh, Về mang âm hưởng dỗ dành thương yêu. RÊ thăng lòng nhớ Bạc Liêu, Lắng trong tiềm thức dặt dìu tiếng xưa. MI chùng hò hẹn cơn mưa Bỗng nghe gió cũ gọi mùa xôn xao. FA majeur vẫy tay chào, Ngày thơ ấu của thuở nào đã qua. SOL mineur tiếc thu già Đông xao xuyến nhớ thiết tha một thời. LA sầu trên phím chơi vơi, Vẳng bao khúc nhạc giữa trời mênh mông. SI ngân gọi nắng xuân hồng Tìm trên phím bạc Mấy Dòng Dư Âm. Thoảng nghe tiếng hát âm trầm, Theo thời gian vọng xa xăm trở về. Dây tơ gợi nỗi đam mê Chắt chiu kỷ niệm, vỗ về tương lai. Tìm đâu dáng Liễu Chương Đài, Nhạt nhoà hạc đã xa ngoài chân mây! Trăm năm biển nhớ sông dài, Nghìn năm phím cũ tiếc hoài âm xưa…. UYÊN THUÝ LÂM & M.HOÀI HƯƠNG
TÌNH MÃI ĐẸP TRONG MƠ
Tình còn mãi đẹp như trong cổ tích Một mùa yêu thương ghi khắc trọn đời. Cõi nhân gian chốn u trầm tĩnh mịch Trong lặng thinh anh tìm ánh sao trời. Như nàng Tấm hoá thân vào trái thị, Em thơ ngây say giấc ngủ bên bà. Mơ hoàng-tử, mơ lương duyên tuyệt mỹ, Anh bên em…
LỜI THƯƠNG CHƯA NGỎ
Gặp thuở xuân thì tâm khắc sâu Người cùng tôi chưa hẹn mai sau. Ngần ngại lời thương không dám ngỏ Nên trọn đời ta chẳng có nhau. Uyên Thúy Lâm





